Thứ Năm, 14 tháng 7, 2016

Câu chuyện cảm động của người cha 97 tuổi bán bánh nuôi hai con bệnh tật

Câu chuyện cảm động của người cha 97 tuổi bán bánh nuôi hai con bệnh tật



Vất vả cả một cuộc đời. Đến cái tuổi đáng ra được nghỉ ngơi, vui đùa bên con cháu. Hàng ngày, cụ Chũn 97 tuổi xách hai giỏ bánh ú và bánh tét đi từng ngõ hẻm ở Sài Gòn để nuôi hai cô con gái bệnh tật.


Tận sâu trong một ngõ hẻm nhỏ, thấp thoáng hình ảnh người đàn ông gầy gò, da mặt nhăn nheo, đầu tóc bạc phơ, đôi mắt xa xăm với những ý nghĩ khó ai có thể đoán được đang ngồi xếp từng cái bánh ú, bánh tét đặt nhẹ nhàng vào chiếc giỏ màu xanh cũ kỹ.


banh ú 7
Cụ Chũn ngồi xếp bánh vào giỏ

Ông Nguyễn Văn Chũm (97 tuổi), quê ở Hà Đông. Hiện tại đang sinh sống tại  đường số 21, khu phố 5 (phường 8, quận Gò Vấp, TP.HCM) cùng với hai đứa con là  chị Nguyễn Thị Lan (48 tuổi) và Nguyễn Thị Thanh (50 tuổi).


Cả một đời người. Ai cũng muốn có những giây phút nghĩ ngơi sau những ngày làm việc vất vả. Tuổi già là độ tuổi an sinh dưỡng lão, là cái tuổi mà giành cho con cái báo hiếu với cha mẹ. Tuy nhiên, ông Nguyễn Văn Chũm lại khác, đã 90 mùa xuân trôi qua ông vẫn chưa có một ngày cho tâm hồn thanh thản. Hàng ngày, ông phải đi bán bánh khắp ngõ ngách của giữa lòng thành phố. Đi vài bước, cụ cất tiếng rao yếu ớt, khàn đặc: “Bánh ú đây, bánh ú đây, bánh nhân đây!”.


Chúng tôi tìm đến gặp cụ vào một buổi sáng cuối tuần, cụ lấy ghế mời chúng tôi ngồi. Dù cụ Chũm có luôn tươi cười và hát vu vơ nhưng bao nhiêu khó nhọc của thời gian chẳng hề ẩn đi mà vẫn đan xen cùng những vết nhăn chằng chịt trên khuôn mặt co nhúm. Cụ Chũm kể:


banh u 1


Vào thời chống Pháp, gia đình cụ lạc vào Sài Gòn. Sống được vài năm với nhau thì vợ mất. Một thời gian, tôi gặp người phụ nữ ở Bến Tre cùng chung cảnh ngộ, đồng cảm và hiểu nhau nên tôi quyết đinh đi thêm bước nữa. Cuộc sống thời chiến khổ lắm! cụ vừa thở dài vừa bảo, hai vợ chồng tôi chia nhau từng củ khoai, củ sắn. Hôm nào có cơm ăn là mừng lắm rồi. Vượt qua nhiều khó khăn chúng tôi cũng sinh được ba người con, một trai hai gái.


Không như sự mong đợi, người con gái lớn của cụ bị tâm thần nhẹ, không thể lao động, người con gái sau thì bị câm điếc ngay từ khi mới chào đời. Tất cả hy vọng cụ Chũm đặt vào người con trai duy nhất. Trớ trêu thay, người con trai duy nhất của cụ chết khi chưa tròn 18 tuổi.


Nỗi đau này chứ nguôi thì nỗi đau khác ập đến. Cụ lấy tay quẹt nhanh giọt nước mắt rơi vội. Rồi tiếp tục kể: Hàng ngày, tôi đạp xe ba bánh đi bán cháo lòng, bánh ướt vòng quanh Sài Gòn, còn vợ ở nhà chăm sóc cho hai cô con gái. Được một thời gian, bà đổ bệnh nặng, rồi mất, để lại tất cả mình tôi lo hai đứa con gái bệnh tật ở trong căn phòng cô đơn, lạnh lẽo ấy. Nhìn hai cô con gái của mình vừa tủi, nhưng chúng nó đáng thương lắm.


banh u 3


Được một thời gian, những nhà ven kênh Nhiêu Lộc – Thị Nghè phải di dời để cải tạo dòng kênh. Tất cả số tiền đền bù, cụ Chũm mua được một lô đất nhỏ tại Gò Vấp, cũng là chỗ ở hiện nay. Nhưng tiền chỉ đủ mau đất, ăn uống. Không có để mua vật liệu xây nhà. Vì vậy, ba cha con cụ Chũm chỉ dựng tạm vài miếng ván, khúc gỗ làm chỗ che nắng che mưa. Mãi đến ba năm trước, một nhà hàng trên địa bàn mới xây tặng cha con cụ ngôi nhà tình thương.


Mỗi ngày, tôi đi chợ từ sáng sớm mua mớ rau, ít trứng hay tép rồi về cùng với Lan nấu cơm. Còn con Thanh thì vì chứng bệnh tâm thần, nên chỉ thu mình ở trên gác, khi nào thiệt đói mới xuống ăn cơm, buồn thì đi long nhong ngoài đường đến tối mịt lại tự tìm đường về.


Nấu ăn xong thì người ta đưa bánh tới. Hai giỏ, một giỏ 30 bánh ú, một giỏ chục cái bánh tét. Bán hết nhiêu đó thì tôi lời được 100 ngàn”. Nói xong cụ nở một cười nhạt!


banh u 4
Dáng cụ Chũm liêu xiêu giữa cái nắng gắt của buổi giữa trưa.
banh ú 8
Nắng đổ thẳng đầu nhưng cụ Chũm vẫn bước đi, cất tiếng rao…

Tôi ăn gộp cả hai bữa cho nhanh. khoảng 11 giờ thì lại hai tay hai giỏ đi vòng qua các con hẻm dưới cái nắng gắt giữa trưa. Đi vài bước, cụ cất tiếng rao yếu ớt, khàn đặc: “Bánh ú đây, bánh ú đây, bánh nhân đây!”. Thêm vài bước nữa, cụ ngồi nghỉ, rồi lại tiếp tục. Cụ Chũm cho biết, hôm nào cụ bán hết sớm thì khoảng 17 giờ, trễ thì đến tận 20 giờ. Mỗi ngày đi bán cụ Chũm phải mang theo một cái ghế nhỏ để chiều đến dừng lại ở một gốc cây trên đường Cây Trâm, ở đây cụ có nhiều khách quen nên mọi người luôn ủng hộ cụ.


Nói đến đây, tự nhiên khuôn mặt cụ Chũm có vẻ mừng lắm. Cụ cười để lộ hàm răng đen  lưa thưa vài chiếc. Rồi cụ kể: “Lâu lâu cũng có người tìm đến tận nhà tôi mua hết bánh, mấy ngày đó thì tôi được nghỉ bán. Ở nhà thì cũng khỏe nhưng tôi đi bán cũng quen rồi, cuộc đời mình nó phải thế. Chỉ sợ khi tôi mất đi, hai đứa con gái không biết sẽ thế nào thôi…”.


banh ú 2


banh u 6
Người con gái thứ hai của cụ Chũm bị câm điếc bẩm sinh, hàng ngày chị nấu cơm rồi lại quanh quẩn ở nhà

Cụ Chũn tâm sự với cái giọng khàn đặc, mấy chục năm trời trôi qua, may mà ông trời cho tôi sức khỏe. Tôi không biết đi khám sức khỏe là gì? Ốm nhẹ tôi ra hiệu thuốc gần nhà lấy uống là vẫn có thể đi bán bánh được. Chứ tôi mà ốm nặng, không biết hai cô con gái của tôi sẽ như thế nào?


Tự nhiên cụ buồn, cụ thì thầm trong miệng với vẻ mặt lo lắng: “Chỉ sợ khi tôi mất đi, hai đứa con gái không biết sẽ thế nào thôi…”. Chúng đáng thương lắm!


banh ú 9
Dáng lưng còng cùng tiếng rao khàn đặc của cụ quen thuộc với nhiều người Sài Gòn

Cứ thế, một ông cụ dáng người nhỏ bé, liêu xiêu. Dù trời nắng hay mưa, hai tay hai giỏ mỗi giỏ gần chục ký. Ông chũm đi hết ngõ hẻm của Sài Gòn, cất tiếng rao: “ Bánh ú đây, bánh ú đây, bánh nhân đây”! với tiếng rao quen thuộc khiến bao người không khỏi xót xa, thương cảm.


Hà Châu tổng hợp


Xem thêm:




Post Views:
5





Chuyên mục: Đời sống

Đọc báo qua mạng, cập nhật liên tục 5 phút/ lần.

Nguồn: ĐKNVN

Theme By Hindi Blog

0 nhận xét: